Kiểm soát tốc độ đô thị hóa

Đăng lúc: Thứ ba - 11/03/2014 11:45 - Người đăng bài viết: admin

Đô thị hóa

Đô thị hóa

Quá trình phát triển đô thị tất yếu làm gia tăng dân số, tạo ra áp lực tác động tiêu cực tới môi trường đô thị. Thực tế, các đô thị lịch sử ở Việt Nam đang có sự mất cân đối giữa nhu cầu phát triển khu dân cư mới, KCN với cơ sở hạ tầng đô thị. Trước đây, đô thị Hà Nội có hình thái "làng trong phố"
Trong quá trình đô thị hóa, hầu hết các làng đã biến thành phố, phường như làng Khương Thượng (Đống Đa), làng Ngọc Hà, làng Đại Yên (Ba Đình)... Theo đó là quá trình hình thành lối sống thành thị, với nhu cầu cải tạo, mở rộng nhà cũ, xây dựng nhà mới, làm cho cảnh quan văn hóa xung quanh di tích bị biến dạng, bị thu hẹp, bị lấn chiếm. Từ chỗ là không gian văn hóa truyền thống của làng xã, nay đình, đền, chùa, chỉ còn chức năng tín ngưỡng. Nhà cửa nhiều tầng mọc lên quây kín, lấn sát và thu hẹp không gian văn hóa của di tích làm cho các lễ hội truyền thống không còn không gian trình diễn.

Hà Nội vốn là thành phố của những dòng sông, hồ nước và cây xanh tạo ra vẻ đẹp cảnh quan văn hóa của Thăng Long xưa. Những dòng sông vừa làm chức năng phòng thủ, tưới, tiêu nước, vừa có vai trò giao thông, kết nối các khu vực đô thị cũng như liên vùng lãnh thổ rộng lớn; những công viên, những đường phố - hàng cây là yếu tố, của Hà Nội hôm nay và mai sau. Nét cảnh quan ưu việt đó không những không được lưu giữ và phát huy mà còn bị cống hóa để làm hệ thống thoát nước ngầm và sử dụng bề mặt làm đường giao thông. Nhà dân thì thường xuyên được "tôn nền cao thêm" để "tương xứng" với những đường phố liên tiếp được trải nhựa nâng cao hết lớp này đến lớp khác. Khuôn viên đình, đền, chùa, miếu hóa thành ô trũng chứa nước, khi mùa mưa tới đường và nhà dân chưa ngập thì di tích lịch sử văn hóa đã bị ngập lụt trước và là nơi rút nước cuối cùng. Hiện tượng trên chứng tỏ các ý tưởng quy hoạch hình thành qua các giai đoạn phát triển đã không được tôn trọng và do đó, đã đến lúc chúng ta cần suy nghĩ tới giải pháp từng bước phục hồi các khu vực cảnh quan văn hoá đô thị vốn từng nổi danh trong lịch sử.

Chẳng hạn, trong cơ cấu không gian của Thăng Long - Hà Nội, "khu phố cổ" 36 phố phường, mà phần lớn là phố nghề và phố buôn bán thương mại, bao giờ cũng được coi là bộ phận cấu thành quan trọng, làm nên nét nổi trội ít thấy ở các thành phố trên thế giới. Đường phố, ngõ phố và sự liên kết của chúng với mạng lưới các làng nghề vùng Châu thổ Bắc Bộ làm nên sự sống động, phồn thịnh cho các khu phố cổ xưa và nay. Đặc thù trên không cho phép chúng ta áp dụng máy móc các nguyên tắc bảo tồn di tích lịch sử, văn hóa đơn lẻ vào trường hợp "Khu phố cổ Hà Nội".

Rõ ràng, việc quy hoạch chi tiết bảo tồn và phát triển phải xác định giải pháp cụ thể, phù hợp với từng ô phố cụ thể, đảm bảo rằng các giải pháp đó được xuất phát từ chức năng, từ nhu cầu của cộng đồng dân cư đô thị cũng như các chủ sở hữu di tích. Di sản phải gắn bó với cộng đồng dân cư, phục vụ lợi ích của họ cả về vật chất và tinh thần, tôn trọng điều đó cũng có nghĩa phải chấp nhận sự thay đổi, cải tạo, thích nghi, phục hồi, thậm chí xây mới ở một số khu vực cụ thể.


Nguồn tin: Theo www.monre.gov.vn

Những tin mới hơn